Hà Nội, ngày 28/7/2015.
Từ ngày 24 đến nay, trời nắng nhẹ, nhiều mây, đi ngoài phố không thể biết hướng nào là hướng Đông, chỉ có một bầu trời xam xám nơi những đám mây gợn nhẹ cắt hình không rõ rệt. Lòng phố chỗ ướt chỗ khô không thể lường trước, những nơi có đất biến thành sình lầy. Một thứ bùn xám nâu sẵn sàng bết lên giày dép khi người ta dẫm phải.
Trông thành phố mà buồn muốn khóc. Tôi không còn có thể ở đây như ngày xưa nữa. Đã không còn một mái nhà nào như thuở trước. Cảm ơn hai bạn trẻ đã cưu mang tôi trong những ngày buồn thảm giữa mùa hè này. Ơn này xin ghi lòng tạc dạ mãi không quên.
Không còn bánh rán, không còn tam cúc, không còn âm thanh lao xao buổi sáng, không còn tiếng róc rách của nước lọc qua miệng phễu chặn bông. Và có lẽ là chẳng còn điều gì nữa. Đời sống thật vắng lặng. Sự im lặng đến lạ thường.
Đường xa vạn lý, suốt hai mươi năm qua, tôi đã đi rất nhiều mà gần như hóa thành chưa đi đến đâu cả. Không có người thì làm sao có đất. Đất vắng người, tôi không biết tên gọi có ý nghĩa gì nữa chăng?
Hôm 24, tôi lên Bất Bạt, Ba Vì. Đi ngang cánh đồng vuông, nhìn những ngôi mộ cô đơn lạc lõng mà nghĩ đến tương lai như bức tường trắng lờ nhờ không hình ảnh. Bất kì ai rồi cũng sẽ nằm đó, cô đơn theo cách lạ lùng nhất có thể có. Trời mưa gió, đất trong mộ sụt xuống, cây cỏ bạt ngàn cao qua đầu gối mới thấy tạo hóa vô tình đến nhường nào. Mà con người còn vô tình hơn vậy.
Chiều 25, tôi cố gắng không quên đường về ngôi nhà cũ. Tôi tập đi trở lại từng bước chậm chạp, nhớ lại một quãng thời gian dài rồi nhận ra có nhiều người phải qua năm, qua tháng mới lộ rõ bản chất thật. Yêu thương và thù hận, nỗi đau mất mát bao trùm trên mọi thứ, tước đoạt đi giá trị gán lên mỗi thời khắc của đời sống. Giờ tôi không thù ai oán ai, không thương ai mến ai, tôi chỉ cứng đơ thân mình ngồi đó nhìn nước hồ còn xanh, nhìn những ngôi nhà với bao người xa lạ. Chanseaulme. Chanseaulme...
Chiều 25, tôi cố gắng không quên đường về ngôi nhà cũ. Tôi tập đi trở lại từng bước chậm chạp, nhớ lại một quãng thời gian dài rồi nhận ra có nhiều người phải qua năm, qua tháng mới lộ rõ bản chất thật. Yêu thương và thù hận, nỗi đau mất mát bao trùm trên mọi thứ, tước đoạt đi giá trị gán lên mỗi thời khắc của đời sống. Giờ tôi không thù ai oán ai, không thương ai mến ai, tôi chỉ cứng đơ thân mình ngồi đó nhìn nước hồ còn xanh, nhìn những ngôi nhà với bao người xa lạ. Chanseaulme. Chanseaulme...
Làm sao tôi có thể kể cho bất kì ai nghe những điều nhỏ nhặt, linh tinh từ thời ấu thơ. Làm gì có ai lại cần thông cảm với những thứ nỗi niềm của một đứa trẻ. Làm sao nói ra được mùi vị của yêu thương đã mất đi, vòng tay bao bọc bao lâu nay bỗng một ngày không còn nữa. Chẳng thể nào.
Tôi đã dùng trọn thời gian của ngày 26 để lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của hai bạn trẻ tại Hà Nội. Đất này có dễ sống không? Chẳng phải hai bạn sống thoải mái lắm sao? Chỉ có mình tôi là thờ ơ và vô cảm. Cũng chẳng rõ là vì đâu, thành phố này với tôi gắn liền với hình ảnh gia đình: một mái nhà to, một sân vuông nhỏ có giàn hoa giấy cùng cửa chớp và song hoa. Và tôi cho rằng hai bạn vậy là viên mãn. Bí mật của vùng đất này, nghìn năm văn hiến, không phải là những thứ hào hoa khoa trương, mà là sự khéo léo, tài năng của những kẻ nhập cư mang theo sức lực cùng ước mơ giàu có, như lịch sử của bao nhiêu lớp người vốn đã từng như thế, như thế...
Ngày 27, tôi bị lạc giữa 36 phố phường. Các con phố dài và đông đúc cứ đưa chân tôi đi mãi. Hàng Bông, Hàng Mành, Hàng Quạt, Hàng Gai, Hàng Cót, Hàng Mã, Hàng Đường... Cuối cùng tôi cũng tìm được đường ra chợ Đồng Xuân mà không phải dùng đến bản đồ. Hà Nội có rộng lắm không? Bao nhiêu năm qua, tôi chưa từng quan tâm vùng đất này có bao nhiêu con đường, bao nhiêu mẫu vuông. Hà Nội với tôi là câu chuyện trăm năm, trăm người, trăm nẻo gắn liền với số phận nhân sinh thăng trầm, tiến thoái. Chưa bao giờ, tôi không cần biết một Hà Nội loang lổ, lởm chởm mái tole, thùng nước, khoan cắt bê tông và rong rêu nhầy nhụa. Người Hà Nội rồi sẽ tinh tế trở lại, khi đồng tiền trên tay chắc chắn có thể bỏ được vào túi. Người Hà Nội giờ đây chỉ quan tâm đến việc làm giàu và lên đồng, những thứ thiết thực trong cuộc sống. Vắng xa rồi băng rôn biểu ngữ và khẩu hiệu nơi tâm trí, bữa cơm, chén nước cùng câu chuyện. Rồi có lẽ tôi sẽ trở lại nhiều hơn, khi vùng đất của thần và người hồi sinh đầy sức sống.
Trong phòng chờ cho chuyến đi về, không biết tiếng quạt hay tiếng mưa, tôi chỉ nghe âm thanh rào rào bên tai không ngừng nghỉ. Tôi lại nhớ bài hát người lái xe mở trong chiếc taxi đi Yên Kì hôm trước: ai về có nhớ mình chăng, tôi về tôi nhớ hàm răng mình cười, ai về mua lấy miệng cười, riêng tôi mua lại mảnh đời ngây thơ..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét