Những điều cần làm trước 25 tuổi...
Những điều nên làm trước khi bạn được 22 tuổi...
Những nơi phải đến để chứng tỏ bạn đã qua tuổi 20...
Những công việc nên thử trước khi chết...
Có rất nhiều thứ nên và phải như vậy nhan nhản trên internet, facebook và tumblr... Bản thân mình chẳng biết từ đâu xuất hiện vô vàn những thứ chuẩn mực đó. Mọi người có thể lí giải đó chỉ là những khuyến nghị, khuyến khích, chứ không có tính bắt buộc. Nhưng, chỉ cần bạn click vào để xem nội dung thì tức là bạn đã thừa nhận chúng như một thứ tiêu chuẩn tương đối trong xã hội. Theo khoa học, một người sống theo cách những người xung quanh nhìn nhận về người đó. Mỗi người đều có một vai trò và địa vị, kiểu như bác sĩ thì ‘lương y như từ mẫu’. Không ai chối cãi được điều đó.
Các bộ lạc thiểu số thường có nghi lễ trưởng thành, cho các thiếu niên nam và nữ, tùy theo tập quán riêng. Đó cũng là một kiểu nhìn nhận của cộng đồng, một kiểu tiêu chuẩn, đúng như những gì lí luận khoa học đã chỉ ra. Ôi, vậy nên ai có phát ngôn phải abc trước khi xyz thì người đó chính là một thành viên của bộ lạc cư - dân - mạng! Những chuyện đó không khiến một người sống vì bản thân, không phải vị... nhân sinh cũng không phải vị... nghệ thuật. Đơn giản, mỗi cá nhân là tấm gương phản ánh cách nhìn của xã hội. Chán òm!
Khi còn nhỏ, lúc quần chúng đồng bào chưa rộ lên trào lưu nói chuyện trước đám đông, trào lưu học kĩ năng mềm... như sợi bún, lúc mấy trò hoạt động đoàn đội luôn luôn tỏ ra tốn thời gian và tầm phào, mình đã được học rằng những người vĩ đại bắt đầu vĩ đại ở lứa tuổi 20. Thần đồng thì nhanh hơn nữa. Thần đồng? Không phải cũng chẳng sao. Vĩ đại? Ai biết được nó là cái m* gì. Dù sao, một điều trừu tượng có khả năng khuyến khích nhiều hơn một yêu cầu. Cũng như hiện nay thì bài tập vẽ của con nít chỉ cần phê là hoàn thành tốt chứ không cho điểm. Cách đó làm giảm đi áp lực học tập dù cho người lớn rất khôn trong khoản tăng thêm áp lực đó ở những chỗ khác.
Nhiều năm nay mình không còn cố đi xa nữa. Cả ngày chỉ quanh quẩn trong mấy con đường gần nhà. Lúc trước còn đạp xe, ngồi xe buýt, còn giờ đi bộ là chính. Đi du lịch thì lại không hề có một chút tâm lý chinh phục nào. Leo núi thì không cần leo đến đỉnh. Tới một nơi xa xôi thì chỉ cần hòa vào đám đông là vui rồi. Mà tuổi 25 thì gần... sát sàn sạt. Có lẽ mình sẽ không bao giờ đạt được mấy cái chuẩn hóa tràn lan đó.
Về chuyện đời, cho đến mãi tận sau, có lẽ sẽ không bao giờ mình thay đổi ý nghĩ. Những cuộc lên voi xuống chó trong cõi đời này thật là nhảm nhí. Người ta không bao giờ hiểu bản thân đã bị cuốn vào dòng nước đó như thế nào. Giống như chuyện thuở trước người ta mặc kệ cho lão già Nguyễn Vạn Thọ đầu đội tay xách đi thất thểu trên phố như hành khất, còn giờ thì xưng tụng công lao chẳng khác gì... tổ thiền Trúc Lâm. Ôi ông bác ơi, ông sống dậy mà xem cháu ngoại ông lên báo vinh dự chưa kìa!
Lên voi xuống chó, người ta trèo lên trèo xuống. Quy cho cùng cái chuyện đó, trong toàn xã hội, là cơ hội cho con người ta mở mày mở mặt, sống bằng tài năng riêng biệt, cũng là lúc người ta bù đắp cho cái thiếu hụt trong gốc tích bằng hằng hà sa số các thứ tham vọng khẳng định bản thân. Mình mới đọc đâu đó rằng ngày trước, các họ làm quan lớn ở kinh như Tôn Thất, Hồ Đắc không coi nhà Ngô Đình ra gì, vì nhà ấy không có khoa bảng mà chủ yếu dựa vào thế lực của nhà thờ. Thật giả thế nào thì làm sao mà chứng minh. Người tốt xấu cũng khó lường như dò bể. Mình tin là họ cũng đã tốt. Nhưng cái sự đi lên của nhà ấy thì quả càng lúc càng lên đến khi... cái chết chia lìa tất cả. Một kinh nghiệm đau đớn, như tất cả những dòng họ trường tồn ở đất này đều biết, muốn sống thì... leo vừa vừa thôi.
Còn những chuyện xa hơn, thật không biết có nên dài dòng không nữa. Nói ra sợ mất lòng nhau... Đôi khi, người ta đến nơi rồi mà không biết đã đi qua những thứ gì. Mà mình thì ưa khám phá hơn chinh phục. Thành ra dạo này cũng khó kiếm người chơi chung. Hồi nhỏ, mình có thể ngồi cả mấy tiếng đồng hồ chỉ để xem đàn kiến con đi dạo. Còn giờ, mình có thể ngồi ở duy nhất một chỗ trong mỗi một quán cà phê để xem người ta sinh hoạt. Kết quả là, ai muốn gặp thì đến chơi, chớ thiệt tình là ít có đi đây đi đó lắm.
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt, hỉ?
Dạo trước có tìm hiểu Gabriel Marcel, lại nhớ chuyện cô giáo cũ. Phải chăng lúc đó trong quá khứ, cô giáo cũ đã cảm thấy có thể mở lòng, đầy tự hào cũng như đầy niềm tin khai sáng, mà kể lại chuyện đời, chuyện cô sinh hai con của mình như thế nào, nỗi đau và hạnh phúc, một thứ hạnh phúc, khi nghe tiếng khóc đầu tiên, khi nhìn thấy con trẻ lần đầu tiên, như được lên thiên đường. Thiên đường, chính là từ mà cô giáo cũ đã dùng, khiến mình nhớ mãi. Và giờ còn là niềm tin của mình vào tình cảm, hiện sinh và huyền nhiệm. Cô đã làm cho mình hiểu sống với nhau cái cơ bản nhất phải là tình cảm, yêu thương chân thành với người, dù cho huyền nhiệm đó có đến từ đâu đi nữa. Chứ không phải cách sống bằng những mong chờ, những kì vọng rồi những mục tiêu và chuẩn mực. Nhắm mắt lại, con người sẽ phải thấy những người yêu thương, chứ không phải bất kì hình ảnh gì, ông bác sĩ, bà kĩ sư hay con sư tử màu tím.
Ác mộng chính là kì vọng biến hình.
Xã hội là một cục nhầy, rối nùi và thắt nút. Từ những điều nhỏ nhặt có vẻ trang trí nhất đến tất tần tật hy sinh lớn lao. Lắm khi, các khái niệm bị đánh tráo. Hoặc do con người ta quá trống rỗng. Theo dõi một người quá kĩ trên facebook, bạn có thể tưởng rằng mình hiểu người ta, nhưng thật ra bạn chỉ hiểu cái mà người ta bày ra cho bạn thấy. Cho nên đừng tin những gì mình viết quá, mình sống khác lắm. Mình có những cái phải và cần làm riêng của mình trước khi chết queo. Và so với đời thì mình chỉ là một đứa xác 20, hồn 10.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét